KHOẢNG TRỐNG

KHOẢNG TRỐNG
Đã từng có một ngày xưa
Ngượng ngùng hai đứa khi vừa làm thân
Qua bao thế sự xoay vần
Tóc xanh phủ bụi tuổi xuân chuyển màu
Tháng năm lạc mãi về đâu
Đã bao lần hẹn... mùa sau sẽ về
Mà đành gửi gắm tiếng ve
Xót xa gọi nhớ trưa hè nồng oi
Chiều nay ngọn gió luân hồi
Cõng tôi về với một thời đáu đau
Nhà tôi vẫn đó... hàng cau
Xanh xanh quấn... mấy dây trầu nhà em...
Bên tôi vẫn bốn bức rèm
Ngó sang bên ấy nhà em im lìm...
Chỗ kia hai đứa trốn tìm
Chua chua chùm khế ngủ im trên cành
Khế vườn vào buổi non xanh
Còn ai chọc hái cất dành nữa đâu...
Tìm đâu dáng mẹ têm trầu
Em ngồi nhổ sợi tóc sâu cho bà
Tìm đâu cặm cụi bóng cha
Ấm trà cùng với ba em cuối ngày
Chiều nay tỉnh tỉnh say say
Chén trà chẳng thể lấp đầy nhớ nhung.
ST
4/7/2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét