Mặc khách giang hồ lặng lẽ qua
11.
Vô minh rớt lại ta bà
Soi trong tự tánh thấy ta lại về
Thoát ra từ vực u mê
Vô thường được mất có hề chi đâu.
12.
Ta về ngồi lại tình hư ảo
Hư ảo không còn chỉ có ta

13. Có không còn mất chẳng bận lòng
Yêu ghét được thua chẳng mong trông
Mở rộng tâm ra lòng thanh thản
An vui tự tại dạ thong dong

14.Tìm ta một cội nghỉ chânGiữa chan chát nắng giữa tầm tã mưaNgược dòng sinh tử xô đưaTim ta một cội để vừa đủ cheLối quen khấp khiễng đi -vềGót chân đã mỏi, đam mê đã chùngTa từ vô thí mịt mùng Bước chưa ra khỏi một vùng nhân duyênTìm ta một cội chân nguyên Vào nương bỗng mất, nhập miền vô ưu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét