TỰ TƯỚC CƠ HỘI CỦA CHÍNH MÌNH...

3:06:00 CH

                                                 

TỰ TƯỚC CƠ HỘI CỦA CHÍNH MÌNH...

( Hay là chuyện thuê người giúp việc)
Nhà mình thuê người giúp việc dễ đến hơn 20 năm. Ai cũng thường ở rất lâu, 5 -7 năm là chuyện bình thường. Đùng một cái, Tết vừa rồi mình quyết định chia tay với cô giúp việc đã gắn bó hơn 6 năm, dù không có bất cứ mâu thuẫn nào. Chỉ đơn giản là mình muốn thử lại khả năng bếp núc, chợ búa. Nói tóm lại là quyết định quay lại làm bà nội trợ.. Vậy là từ Tết đến giờ mình đi chợ, nấu cơm, giặt giũ. Khá là lóng ngóng vì cả 20 năm có lẻ, chứ có ít đâu...
Cũng thấy bận rộn hơn thật. Đi đâu, cũng phải lo về để còn đi chợ & nấu cơm. Cho quần áo vào máy, mấy bận quên phơi & rồi lo gấp quần áo. Ăn xong dọn rửa, chứ không đứng lên và mặc kệ như trước đây. Nhiều người nghe chuyện ngạc nhiên lắm. Người thì bảo sao thế, có điều kiện, tội gì. Hoặc nghĩ chắc k thuê dc người mới...
Nhưng mà, thật đấy. Có bận hơn thật. Nhưng mà thích. Ăn ngon miệng hơn. Cứ rau sạch thực phẩm sạch nhất mà ăn. Yên tâm tuyệt đối. Nấu bữa nào hết bữa đó. Nghĩ đến bữa tối, thấy hào hứng về nấu gì, ăn gì. Mọi người trong nhà mỗi người mỗi việc chia nhau...
Cái được rất lớn là mỗi người trong nhà có ý thức gọn gàng hơn vì nếu không thì tự mình phải dọn. Khi ngồi tự gấp quần áo, sẽ biết khi tìm quần áo sẽ không bới loạn lên như khi biết người giúp việc sẽ gấp lại, dọn dẹp thay mình.
Khi tất cả cùng làm sẽ biết cần nhau hơn để có bữa cơm ngon & căn nhà gọn gàng sạch sẽ. Đặc biệt là chúng ta thường muốn con cái biết làm việc nọ kia, biết gắn bó & chia sẻ. Nhưng việc có người giúp việc triền miên là chúng ta đã tước đi của các con và các thành viên của gia đình cơ hội lao động. Không làm thì sẽ k biết làm, hoặc lóng ngóng khi ra ngoài xã hội, thiếu đảm đang khéo léo khi lấy vợ lấy chồng. Thiếu sẻ chia, thiếu cảm thông nên xa cách thiếu HP cũng là từ đấy. Sau gần 1 tháng không có người giúp việc con trai đã quen với việc ăn xong dọn bàn, rửa bát. Mình đã thấy bóng dáng một người đàn ông tương lai đáng yêu trong đó...
Sau từng ấy năm, mình trở lại làm những công việc bình thường nhất trong nhà. Thấy may quá, suýt nữa thì mình xuất xưởng một ông con trai cao 1m86, khá đẹp trai, học hành cũng được, vừa thi IELS được 7.5, nhưng lại chả biết làm gì. May quá, suýt nữa mình tước của con trai mình cơ hội để làm những điều rất bình thường nhưng vô cùng quan trọng cho cháu sau này...
Cũng là sau từng ấy năm quay lại với cái bếp, quay lại với quầy thịt, quầy rau, với cái máy giặt...mình mới nhận ra rằng mình đã quá lạc hậu với tất cả. Mình đã không hề quan tâm đến các tiến bộ khoa học kỹ thuật được phát triển trong từng ấy năm hỗ trợ cho việc nội trợ. Mình cũng không hề biết rất nhiều thực phẩm ngon lành khi xưa chỉ có ở nước ngoài giờ đầy ắp tại các siêu thị.
Vậy đó, mình đã tự tước đi của mình rất nhiều cơ hội để thưởng thức cuộc sống. Không biết có bao nhiêu người giống mình trong câu chuyện này ?!
Muộn còn hơn không.
(Viết nốt, để chạy về đi chợ nấu cơm.
Con trai từ bé, 17 tuổi mới thực sự dc ăn cơm mẹ nấu & khen ngon).

TheoFb Phan Ngọc Minh
Có thể là hình ảnh về 1 người và trong nhà

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.